Trường phái “Ấn tượng”
Trường phái “Ấn tượng” - xưa nay cứ nghĩ rằng cái tên nghe có vẻ “nổ như bom” này là do các nhà sáng lập tự đặt ra cho oách, hóa ra không phải. Nó là do các nhà phê bình hội họa đương thời dùng để gọi mỉa mai nhóm họa sĩ trẻ do Claude Monet đứng đầu ở thế kỷ 19 vì kiểu vẽ phá cách không giống ai của họ.
Theo cách vẽ truyền thống, các họa sĩ thực hiện tác phẩm với đường nét, hình dáng, sắc thái, màu sắc được sắp xếp theo cách dẫn dắt người xem hướng đến tâm điểm của bức tranh. Đây là khu vực quan trọng nhất của bức tranh và thường nằm ở vị trí trung tâm, nhưng những nhà “Ấn tượng” đã phá vỡ quy tắc này.
Điểm chung dễ nhận thấy trong tranh các họa sĩ “Ấn tượng” là ánh sáng dàn trải khắp không gian chứ không tập trung vào trọng tâm của bức tranh.
Những bức tranh thuộc trường phái Ấn tượng được vẽ bằng những nét cọ cụ thể, rõ ràng, sự pha trộn không hạn chế giữa các màu với nhau và nhấn mạnh đến sự thay đổi của độ sáng trong tranh. Kỹ thuật Ấn tượng này khiến họ mâu thuẫn với phái truyền thống - những người coi trọng màu sắc mờ ảo và chi tiết chính xác.
Họ từ bỏ ý tưởng thông thường là bóng của một đối tượng được vẽ từ màu sắc của đối tượng đó kết hợp thêm với một số màu nâu hoặc đen. Thay vào đó, họ làm giàu bảng màu với ý tưởng rằng bóng của một đối tượng được chia thành những nét màu bổ sung.
Các hoa sĩ hậu Ấn tượng: Vincent Van Gogh, Paul Cézanne, Paul Gauguin và Georges Seurat...
Thử bắt chước vẽ một bức tranh theo những đặc điểm trên của phái “Ấn tượng”. Cũng giống như buổi thực hành của sinh viên sau giờ lý thuyết , đây chỉ là một thử nghiệm để học cách áp dụng điều vừa được biết mà thôi cho nên kết quả thu được có lẽ cũng sẽ rất hạn chế. Tóm lại là:
- Vẽ ánh nắng sao cho ánh sáng tràn ngập khắp nơi trong tranh: từ bãi cỏ sau nhà, qua tán lá cây cao bên trái xuống cành hoa, chạy theo lối đi ra bãi cỏ trước, trên mái xiên qua mặt tiền nhà rồi đi vòng qua cái cây đang đâm chồi ở phía bên phải.
- Cố gắng giữ nét cọ thô mộc nguyên thủy, không sửa nét, để không bị cuốn theo thói quen đi quá sâu vào mô tả màu sắc mờ ảo và chi tiết chính xác.
- Sử dụng ít màu đen để bức tranh có sắc màu tươi sáng hơn.
Theo cách vẽ truyền thống, các họa sĩ thực hiện tác phẩm với đường nét, hình dáng, sắc thái, màu sắc được sắp xếp theo cách dẫn dắt người xem hướng đến tâm điểm của bức tranh. Đây là khu vực quan trọng nhất của bức tranh và thường nằm ở vị trí trung tâm, nhưng những nhà “Ấn tượng” đã phá vỡ quy tắc này.
Điểm chung dễ nhận thấy trong tranh các họa sĩ “Ấn tượng” là ánh sáng dàn trải khắp không gian chứ không tập trung vào trọng tâm của bức tranh.
Những bức tranh thuộc trường phái Ấn tượng được vẽ bằng những nét cọ cụ thể, rõ ràng, sự pha trộn không hạn chế giữa các màu với nhau và nhấn mạnh đến sự thay đổi của độ sáng trong tranh. Kỹ thuật Ấn tượng này khiến họ mâu thuẫn với phái truyền thống - những người coi trọng màu sắc mờ ảo và chi tiết chính xác.
Họ từ bỏ ý tưởng thông thường là bóng của một đối tượng được vẽ từ màu sắc của đối tượng đó kết hợp thêm với một số màu nâu hoặc đen. Thay vào đó, họ làm giàu bảng màu với ý tưởng rằng bóng của một đối tượng được chia thành những nét màu bổ sung.
Các hoa sĩ hậu Ấn tượng: Vincent Van Gogh, Paul Cézanne, Paul Gauguin và Georges Seurat...
Thử bắt chước vẽ một bức tranh theo những đặc điểm trên của phái “Ấn tượng”. Cũng giống như buổi thực hành của sinh viên sau giờ lý thuyết , đây chỉ là một thử nghiệm để học cách áp dụng điều vừa được biết mà thôi cho nên kết quả thu được có lẽ cũng sẽ rất hạn chế. Tóm lại là:
- Vẽ ánh nắng sao cho ánh sáng tràn ngập khắp nơi trong tranh: từ bãi cỏ sau nhà, qua tán lá cây cao bên trái xuống cành hoa, chạy theo lối đi ra bãi cỏ trước, trên mái xiên qua mặt tiền nhà rồi đi vòng qua cái cây đang đâm chồi ở phía bên phải.
- Cố gắng giữ nét cọ thô mộc nguyên thủy, không sửa nét, để không bị cuốn theo thói quen đi quá sâu vào mô tả màu sắc mờ ảo và chi tiết chính xác.
- Sử dụng ít màu đen để bức tranh có sắc màu tươi sáng hơn.
